Ma Rốc không chỉ tiến xa nhờ tài năng, mà còn bởi chiến lược “diaspora” – biến những cầu thủ hai quốc tịch thành sức mạnh lớn tại World Cup 2026.
Ma Rốc từng được nhìn như câu chuyện cổ tích của World Cup 2022. Nhưng đến World Cup 2026, cách nhìn ấy có lẽ đã lỗi thời. Đội bóng Bắc Phi không còn là một hiện tượng đến rồi đi, mà đang trở thành hình mẫu đặc biệt của bóng đá hiện đại: một đội tuyển biết biến cộng đồng cầu thủ sinh ra, lớn lên và được đào tạo ở châu Âu thành nguồn lực chiến lược cho tham vọng toàn cầu.
Trong danh sách Ma Rốc dự World Cup 2026, chỉ 7 cầu thủ sinh ra trong nước, còn 19 người sinh ngoài lãnh thổ Ma Rốc. Riêng trước trận tứ kết gặp Pháp, có tới 6 tuyển thủ Ma Rốc sinh tại Pháp. Ayyoub Bouaddi là ví dụ gây chú ý nhất. Chỉ hơn ba tháng trước khi khoác áo Ma Rốc ở World Cup, tiền vệ của Lille còn đeo băng đội trưởng U21 Pháp trong trận gặp Iceland. Trợ lý tuyển Pháp Guy Stephan thừa nhận: “Cậu ấy là một cầu thủ rất giỏi. Cậu ấy đã đưa ra lựa chọn. Chúng tôi không chỉ trích điều đó, ngược lại. Cậu ấy chọn một quốc tịch thể thao khác. Cậu ấy không phải người đầu tiên và cũng sẽ không phải người cuối cùng.”

Điều khiến Ma Rốc khác biệt nằm ở chỗ họ không chờ các cầu thủ hai quốc tịch tự tìm về. Trong nhiều năm, Liên đoàn bóng đá Ma Rốc đã chủ động xây dựng mạng lưới theo dõi, thuyết phục và kết nối những tài năng gốc Ma Rốc tại Pháp, Hà Lan, Bỉ, Tây Ban Nha hay Canada. Achraf Hakimi sinh tại Madrid, Hakim Ziyech trưởng thành trong bóng đá Hà Lan, Noussair Mazraoui cũng đi qua hệ thống đào tạo châu Âu. Họ mang trong mình nền tảng kỹ thuật, tư duy chiến thuật và cường độ thi đấu của bóng đá châu Âu, nhưng khi khoác áo Ma Rốc, tất cả được đặt vào một bản sắc chung.
Đó không chỉ là câu chuyện nhân sự. FIFA từng dẫn lời Chủ tịch FRMF Fouzi Lekjaa khẳng định: “Sự phát triển của bóng đá Ma Rốc nên dựa trên cách tiếp cận ba mũi nhọn, tập trung vào cơ sở vật chất, tài năng và đội ngũ có trình độ cao.” Nói cách khác, Ma Rốc không đơn thuần “mượn” tài năng từ châu Âu, mà kết hợp nguồn lực diaspora với hệ thống đào tạo trong nước, nổi bật là Học viện Mohammed VI.

Cựu HLV Walid Regragui từng mô tả đội tuyển Ma Rốc như một “ly milkshake”, nơi những cầu thủ mang văn hóa bóng đá khác nhau được hòa trộn trong cùng một màu áo. Ông nói trong kỳ World Cup 2022: “Mọi người nhận ra mình trong chúng tôi và chúng tôi đang đoàn kết người Ma Rốc phía sau đội bóng này. Điều đó đáng giá hơn mọi thứ. Nó đáng giá hơn tiền bạc, hơn cả danh hiệu.”
Đến thời Mohamed Ouahbi, Ma Rốc còn đi xa hơn. Sau chiến thắng trước Hà Lan tại vòng 32 đội, ông tuyên bố: “Ma Rốc giờ đã giành được sự tôn trọng của tất cả. Không phải vì những gì chúng tôi nói. Chúng tôi đã chứng minh điều đó.” Trước trận gặp Pháp, Ouahbi tiếp tục nhấn mạnh: “Việc vào đến giai đoạn này không phải phần thưởng thêm. Phần thưởng là vô địch World Cup.”
Chính tuyên bố ấy cho thấy sự chuyển mình của Sư Tử Atlas . Họ không còn đến World Cup để tìm sự công nhận. Họ đến với tham vọng cạnh tranh danh hiệu. Và phía sau hành trình ấy là một công thức đặc biệt: bản sắc Ma Rốc, nền đào tạo châu Âu, chính sách dài hạn và một thế hệ cầu thủ hai quốc tịch xem màu áo đội tuyển không chỉ là lựa chọn nghề nghiệp, mà còn là sự trở về.
Truy cập TRAMSCORE.ME Để xem Livescore, kết quả, nhận định mới nhất, nhanh nhất, nhanh đến từng giây

