World Cup 2026 đang phơi bày một bài toán cực lớn: các đội phải có siêu sao để sống sót, nhưng ai phụ thuộc sai cách có thể trả giá cực đắt ngay lập tức.
World Cup 2026 đang đi đến đoạn khắc nghiệt nhất và vòng knock-out đã phơi bày một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: phụ thuộc vào siêu sao là đặc quyền hay điểm yếu chết người?
Anh là ví dụ rõ nhất. Trước DR Congo, “Tam sư” bị đẩy sát mép vực trước khi Harry Kane ghi liền hai bàn trong 11 phút để kéo đội nhà vào vòng 16 đội. Reuters thậm chí đặt vấn đề rằng hy vọng World Cup của tuyển Anh không thể chỉ đặt lên Kane. Alan Shearer cũng thẳng thắn chỉ ra nỗi lo sau trận: “Đó không phải là một màn trình diễn tốt và tôi vẫn có những lo ngại giống như ở hai, ba trận trước về khả năng phòng ngự của chúng ta”.
Kane vẫn là đẳng cấp khác biệt. Nhưng chính sự khác biệt ấy lại khiến Anh đứng trước một nghịch lý: càng được Kane cứu nhiều, người ta càng thấy tập thể của Thomas Tuchel chưa thật sự trơn tru. Shearer khen bàn thắng của Kane bằng câu nói rất đáng chú ý: “Không có nhiều trung phong trên thế giới có thể tạo ra khoảnh khắc ma thuật như vậy”. Vấn đề là Anh không thể trận nào cũng chờ một khoảnh khắc ma thuật.
Argentina cũng vừa thoát hiểm theo kịch bản tương tự, nhưng màu sắc còn đậm hơn. Messi ghi bàn mở tỷ số trước Cape Verde, rồi tiếp tục là trung tâm trong gần như mọi đợt lên bóng. Argentina thắng 3-2 sau hiệp phụ, nhưng Reuters mô tả rất rõ: mọi thứ của nhà đương kim vô địch “chảy qua Messi”. Bàn quyết định đến từ quả phạt góc do Messi thực hiện, trước khi Cristian Romero đánh đầu khiến bóng chạm Diney Borges đổi hướng. Lionel Scaloni thừa nhận: “Chúng tôi xứng đáng thắng và đi tiếp, nhưng đó là một trận đấu cực kỳ khó khăn”. Ông còn nói một câu rất Argentina: “Làm người Argentina nghĩa là gì? Là phải chịu đựng”.
Điểm khác biệt nằm ở Pháp và Tây Ban Nha. Pháp vẫn có Kylian Mbappe là biểu tượng, nhưng họ không bị giam trong một điểm nổ duy nhất. Ousmane Dembele, Michael Olise và Bradley Barcola cùng tạo nên một hàng công có 12 trong 13 bàn của đội sau 4 trận. Didier Deschamps nói về Olise: “Cậu ấy thuộc nhóm đó. Kylian đã ở đó từ lâu, nhưng với những gì Michael đang làm, đúng vậy, cậu ấy cũng thuộc nhóm ấy, giống như Ousmane”.
Tây Ban Nha cũng xoay quanh Lamine Yamal, nhưng không tuyệt đối hóa cậu bé 18 tuổi. Yamal là cầu thủ hay nhất trận thắng Áo 3-0 dù không ghi bàn hay kiến tạo. Sức hút của anh kéo lệch hàng thủ đối phương, mở ra khoảng trống cho Mikel Oyarzabal, Pedro Porro, Rodri, Pedri và hai hậu vệ biên tỏa sáng. Yamal nói: “Tôi rất hạnh phúc, trên hết là vì chúng tôi đã đi tiếp. Từng chút một, tôi đang tìm lại chính mình”.

Ở chiều ngược lại, Đức và Hà Lan cho thấy một thái cực khác: không tìm được cá nhân đủ sáng để định đoạt khoảnh khắc. Đức kiểm soát bóng áp đảo Paraguay nhưng vẫn gục ngã trên chấm luân lưu. Joshua Kimmich thừa nhận: “Nếu không thể đánh bại Paraguay trong 120 phút, bạn xứng đáng bị loại”. Hà Lan cũng thua Morocco bằng loạt sút 11m, kéo theo việc Ronald Koeman từ chức. Ông viết: “Không ai thất vọng về điều đó hơn tôi. Là huấn luyện viên trưởng, bạn phải chịu trách nhiệm”.
Bồ Đào Nha lại là trường hợp đặc biệt. Ronaldo ghi bàn trước Croatia, nhưng vấn đề không biến mất. Reuters gọi đội bóng của Roberto Martinez là “nhẹ nhõm hơn là hân hoan”, còn báo Record của Bồ Đào Nha viết: “Đội tuyển quốc gia là một nhóm cầu thủ vẫn đang cố gắng trở thành một đội bóng đúng nghĩa”. Guardian thậm chí nhận xét Ronaldo đã làm chậm nhịp tấn công, trước khi Goncalo Ramos mới là người ghi bàn quyết định.

World Cup vì thế không chỉ là cuộc đua của những ngôi sao. Nó là bài kiểm tra xem đội bóng phụ thuộc vào siêu sao theo cách nào. Messi và Kane có thể cứu đội. Mbappe và Yamal có thể nâng đội. Nhưng nếu hệ thống không biết chia sẻ gánh nặng, ánh sáng của một người đôi khi chỉ làm phần bóng tối còn lại hiện rõ hơn.
Truy cập TRAMSCORE.ME Để xem Livescore, kết quả, nhận định mới nhất, nhanh nhất, nhanh đến từng giây

